Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

DỞ DANG...

DỞ DANG...

Ta đang đi đấy chứ?
Nào có dừng lại đâu
Mà nhìn trước, nhìn sau
Thấy quanh mình vẫn thế!

Rõ ràng ta đang đi
Bởi mẹ già đã mất
Bởi tóc ta điểm bạc
Bởi con ta lớn rồi

Hay chỉ giấc mơ thôi
ước gì như thế nhỉ!
Rồi một mai tỉnh dạy
Lại bắt đầu vào đời

Mơ từ khi còn nhỏ
Nay đến lúc sắp già
Giấc mơ xưa vẫn thế
Nào có gì phôi pha

Bé mơ làm cánh bướm
Tung tăng dỡn đùa hoa
Chập chờn đôi cánh đẹp
 Đi thăm khắp mọi nhà

Lớn mơ làm Thạch Sanh
Ôm cây đàn muôn điệu
Ca bài ca trời xanh
Cho niềm vui nảy nở

 Thế mà nay vẫn đó
Giấc mơ vẫn là mơ
Mọi điều còn dang dở
Mà đã sang tuổi già
........
HN 10/1991


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét