Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

SÔNG CÓ KHÚC MÀ NGƯỜI KHÔNG CÓ LÚC

SÔNG CÓ KHÚC MÀ NGƯỜI KHÔNG CÓ LÚC
Kính dâng Mẹ

Cha bỏ con đi từ lúc nhỏ
Chỉ vì chê mẹ: Vợ nhà quê
Rồi cha kiếm vợ nơi thành phố
Mặc mẹ con ta chẳng chịu về

Mẹ bế con sang nhà bà ngoại
Sống cùng các cậu với các dì
Những đận quê mình Tây càn đến
Con ngồi trên thúng, mẹ gánh đi

Vì con mẹ phải chịu thiệt thòi
Những mong con cũng được bằng người
Bao nhiêu cay đắng, mình mẹ chịu
Chỉ buồn con chậm lớn quá thôi

Loay hoay mình mẹ lo con học
Chợ Chuông, chợ Vạy chẳng ngại đường
Mặt giáp với bùn trong gió Bấc
Suốt ngày một nắng với hai sương

Ngày xưa thật chán ông Ngoại quá
Gả chồng cho mẹ tuổi mười hai!
Mười bốn năm làm dâu vất vả
Để 26 tuổi chịu lẻ loi

Mẹ bảo: số tao toàn vất vả
Cầm tinh con ngựa chẳng nghỉ ngơi
Làm thì làm thật, ăn, ăn giả
Có lẽ long đong đến hết đời

Mẹ dắt con ra chốn tỉnh thành
Thuê nhà để ở, bán rau xanh
Một mình chèo chống nơi kẻ chợ
Mà con vẫn chẳng lớn được nhanh

Có buổi tối về, ngồi mẹ khóc
Cả ngày chạy chợ được năm hào
Tiền nhà, tiền điện, tiền con học
Rồi khi đau ốm biết làm sao

Đến khi con đã lớn lên rồi
Thế mà mẹ vẫn khổ, mẹ ơi
Đồng lương đại học mà chẳng đủ
Để mẹ tuổi già được thảnh thơi

Càng nghĩ con càng thương mẹ lắm
Lấy chồng dù có cũng như không
Tậu ruộng, mua nhà, đều mất cả
Ở hiền mà cứ mãi long đong

Những lời mẹ dạy con vẫn nhớ
Phải sống cho trong giữa cuộc đời
 Mặc người lắt léo và thớ lợ
Riêng con chớ bỏ đạo làm người

Sông Đáy quê mình bao nhiêu khúc
Trăm năm bên lở lại được bồi
Vì sao riêng mẹ không có lúc
Một đời toàn những chuyện buồn thôi

Hà Nội 24/10/1991


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét