Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

TRƯỚC BIỂN

TRƯỚC BIỂN

Trăm cái trách,
Ngàn cái yêu,
Ta hỏi biển bao điều,
Biển chỉ thì thầm lảng tránh,
Những buổi sớm trời mưa, buổi trưa trời nắng,
Sao thất thường, như lửa, như băng?
Cái giận dịu như ánh trăng
Cái yêu tái tê sâu như lòng biển.

Đâu những lần hò hẹn,
Lô nhô sóng bạc, đuổi mãi về đâu.

Nhớ buổi gặp đầu,
Ta say nụ cười biển cả;
Ta đã buông mình trong mênh mang kỳ lạ,
Để làm ngọn gió trôi theo,
Ta đã để mình mang một thương yêu
Và đơn phương thề kết thân cùng biển;
Ta đã mang trăm ngàn lưu luyến,
Những khi biển cất lời ca.

Nhưng hỡi biển cả rất xa,
Ta đã hiểu rồi, chỉ là mộng ảo:
Sóng bạc là tình,
Màu xanh là áo,
Chiều sâu là lòng ( chẳng phải cho ta)

Biển vẫn thầm thì,
Nhưng biển cứ vời xa.

Nguyễn Đình Đức - Lạc Quèn 1977



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét