Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

NHỚ MẸ




NHỚ MẸ

Nửa đêm bỗng giật mình tỉnh dậy,
Ngơ ngẩn buồn, nào thấy mẹ đâu?
Nghĩa trang nơi ấy thảm sầu,
Nắng mưa, mưa nắng, dãi dầu xót xa!

Mẹ mang cả 73 năm chẵn,
Những lo toan, buồn giận đi rồi.
Niềm vui mẹ để cho đời
Một con trai với hai người cháu thơ.

Ôi, con biết thuở xưa mẹ khổ,
Suốt cuộc đời lam lũ chắt chiu,
Một đèn, một bóng hắt hiu,
Một con, một mẹ, sớm chiều dựa ai?

Mới buổi sớm chợ Mai, chợ Vạy,
Đã buổi chiều Cầu Nẩy, Ngõ Ba.
Lênh đênh một gánh cửa nhà,
Bên con, bên gạo, biết là về đâu?

Con biết lắm, nỗi đau của mẹ,
Thuở lấy chồng chẵn lẻ mười hai.
Bốn lần nở nụ mang thai,
Chỉ nuôi được một hình hài con thôi.

Ra Hà Nội lần hồi cơm cháo,
Mẹ bôn ba chạy gạo, bán rau,
Một mình mẹ phải đương đầu,
Đất trời Hà Nội phải đâu dễ dàng.

Mẹ thật giống như nàng chinh phụ,
Chỉ một mình dang dở nuôi con.
Có chồng để đợi mỏi mòn,
Có nhà, có ruộng, héo hon thêm buồn.

Có như thế chẳng hơn chẳng có,.
Để về già thêm khổ thần kinh
Nỗi đau mẹ chịu một mình,
Sau 3 ngày tết, dứt tình mẹ đi.

Đành rằng "sinh ký, tử quy",
Nỗi đau mất mẹ, còn gì đau hơn!
                               
                                  Ngày 06/8/1990
                                       Đình Đức


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét